

Tâp 1.. Tân
Buổi tối hôm đó bắt đầu bằng mùi bơ và tỏi phi trên chảo.Tân đứng trong bếp, tay phải cầm vá gỗ đảo phần sốt cà chua đang sánh lại, tay trái thỉnh thoảng với sang nhấc nắp nồi mì. Đứa nhỏ ngồi ngoài bàn ăn, hai chân đong đưa dưới ghế, mắt nhìn vào bếp không chớp.“Ba, hôm nay ba làm mì Ý thiệt hả?”Tân quay lại cười.“Thiệt. Con thèm mấy bữa nay còn gì.”Thằng bé bật cười, chống cằm nhìn cha như nhìn một màn biểu diễn. Nó mê mì Ý từ lần được ăn ở ngoài quán với bạn cùng lớp, rồi về nhắc hoài. Tân không biết nấu món đó. Trước giờ anh chỉ quen những thứ nhanh gọn, ăn cho no bụng rồi còn đi làm. Nhưng thấy con nhắc tới nhắc lui, anh lên mạng coi từng video, ghi lại cách làm, chiều ghé chợ mua cà chua, thịt bằm, hành tây, một ít bơ lạt với gói mì spaghetti đầu tiên trong đời.Anh học nấu không phải vì thích bếp núc.Anh học vì con muốn ăn.Đó là kiểu quan tâm của Tân: cái gì con cần, anh tự mày mò cho bằng được. Từ chuyện chọn sữa lúc con còn nhỏ, dậy sớm đưa đi học, cắt giấy làm đồ thủ công, nhớ ngày họp phụ huynh, đến cả mấy món ăn lỉnh kỉnh mà bình thường anh chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ đụng vào. Anh vẫn luôn vậy, lặng lẽ và tận tay lo cho con đến từng việc nhỏ, như thể chỉ cần mình chịu khó thêm một chút, tuổi thơ của con sẽ đỡ thiếu đi một khoảng nào đó.Mùi sốt bắt đầu thơm hẳn lên. Tân gắp một sợi mì lên, bấm thử, thấy vừa chín tới thì tắt bếp. Anh trộn mì vào chảo sốt, rắc thêm chút tiêu, chút phô mai vụn đã chuẩn bị sẵn. Món ăn không đẹp như ngoài tiệm, nhưng khi anh đặt đĩa xuống bàn, thằng bé sáng hẳn mắt lên.“Đẹp quá ba.”Tân ngồi xuống đối diện con, lấy khăn giấy lau cái nĩa cho nó.“Ăn thử coi ngon không.”Thằng bé cuốn mấy sợi mì vào nĩa, đưa lên miệng cắn một miếng, rồi gật đầu lia lịa.“Ngon. Thiệt luôn.”Tân bật cười. Chỉ cần câu đó thôi, mấy chục phút loay hoay trong bếp bỗng trở nên đáng giá. Ngoài sân, đèn hiên hắt xuống nền gạch ướt mỏng. Trong nhà chỉ có tiếng quạt quay, tiếng nĩa chạm đĩa và gương mặt vui ra thấy rõ của con trai anh.Đó lẽ ra phải là một buổi tối yên ổn.Cho đến khi điện thoại đặt bên cạnh ly nước rung lên.Màn hình sáng bừng, cắt đôi khoảng ấm áp trên bàn ăn bằng một thứ ánh sáng xanh lạnh. Tân vốn không định cầm lên ngay. Những giờ ở cạnh con, anh thường để điện thoại sang một bên. Nhưng người gửi hiện rõ trên màn hình là Cô Hồng. Và dòng đầu tiên của tin nhắn khiến tay anh khựng lại.“Cô làm gửi để báo muốn mua lô đất của Tân…”Anh cầm điện thoại lên, mắt vẫn còn nguyên sự bình thản của một người vừa nấu xong bữa tối cho con. Nhưng chỉ sau vài giây đọc tiếp, sự bình thản ấy biến mất.Tin nhắn không hề nhắc đúng bản chất của lô đất đang chờ ra thửa, đang nằm ở giai đoạn chuyển đổi để trở thành tài sản có giá trị hoàn toàn khác. Cách họ nói về nó làm như đó chỉ là một mảnh đất lúa bình thường, mua nhanh bán gọn, không cần bàn sâu, không cần nói rõ. Càng kéo xuống, tim Tân càng nặng.Kèm theo tin nhắn là ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện của Thảo.Trong đó, Thảo nhắn một câu ngắn, dứt khoát đến lạnh người:“Đồng ý bán nhanh giá 2 tỷ 2.”Ngay dưới đó là một câu khác:“Kêu cô Hồng nhắn Lân rút sổ ra bán.”Tân đọc xong mà bàn tay cầm điện thoại siết chặt lại.Ở ngoài mặt, đó chỉ là vài câu chữ. Nhưng với anh, nó không còn là chuyện hỏi mua thông thường nữa. Giọng điệu ấy cho thấy mọi thứ đã được trao đổi từ trước, đã có người đồng ý, đã có người đứng ra dàn xếp, đã có người tính tới chuyện anh chỉ việc “rút sổ ra bán” như một người thi hành, không phải người quyết định.Anh đang định thoát ra thì màn hình trượt xuống thêm một đoạn.Chỉ vài chữ thôi.“Cái này cô giữ bí mật.”Và Thảo đáp lại:“Cô yên tâm.”Lưng Tân lạnh dần.Cái lạnh ấy chạy thẳng dọc sống lưng anh, rất chậm, rất rõ. Không phải cái lạnh của buổi tối, mà là cảm giác một người vừa vô tình nhìn thấy mặt dưới của sự việc. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu ra mình không đứng trong một cuộc bàn bạc. Anh đang đứng ngoài một sự thỏa thuận. Tài sản của anh, quyền quyết định của anh, thậm chí thời điểm anh được biết, đều đã bị đẩy xuống hàng sau cùng.“Ba?”Giọng con kéo anh về.Thằng bé ngước lên nhìn, nĩa mì vẫn còn trên tay.“Sao ba không ăn?”Tân tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn, cố giữ giọng bình thường.“Ba ăn đây. Con ăn đi kẻo nguội.”Nhưng chính anh biết, từ giây phút đó, buổi tối này đã không còn như trước nữa.Đĩa mì Ý vẫn còn nóng. Mùi bơ, mùi sốt cà chua, mùi phô mai vẫn ở đó. Đứa con trai anh vẫn ngồi trước mặt, ăn món mà chỉ vì nó thèm, anh chịu khó đi học cách nấu cho bằng được. Mọi thứ đáng lẽ phải thuộc về một mái nhà bình thường, nơi người cha chỉ cần lo cho con ăn ngon, học tốt, lớn lên tử tế.Vậy mà ngay trên chính chiếc bàn ấy, qua vài dòng tin nhắn, Tân bỗng nhận ra có những người đã âm thầm ngồi vào phần đời của anh từ trước, bàn nhau về tài sản của anh, sắp xếp với nhau những điều cần giữ kín, rồi chừa lại cho anh một vai trò cuối cùng: làm theo.Anh cúi xuống nhìn đĩa mì trước mặt.Sợi mì bắt đầu nguội dần.Còn trong lòng anh, một điều gì đó vừa thức dậy, sắc và lạnh như lưỡi dao được rút khỏi vỏ….






