Nhà thơ Lê Minh Quốc vừa có những chia sẻ đáng chú ý xoay quanh tập truyện trào phúng Ngẫm – Cười của tác giả Trần Minh Cường – tác phẩm đang thu hút sự quan tâm của giới văn chương và bạn đọc yêu thích thể loại châm biếm đương đại.

Trong buổi giao lưu và giới thiệu tác phẩm, Lê Minh Quốc cho rằng khoảng gần mười năm trở lại đây, văn học trào phúng Việt Nam xuất hiện không nhiều tác phẩm tạo được dấu ấn riêng. Vì vậy, sự ra đời của Ngẫm – Cười được ông xem như một tín hiệu đáng mừng, góp thêm tiếng nói phản biện nhẹ nhàng nhưng sâu cay cho đời sống văn học hôm nay.

Theo nhà thơ Lê Minh Quốc, điều khiến ông chú ý ở Ngẫm – Cười chính là cách Trần Minh Cường xử lý ngôn ngữ và tạo nhan đề truyện giàu tính gợi mở. Những tựa truyện như Say nắng – Nắng say, Danh vọng – Vọng danh, Thành công – Công thành, hay Nguyện lành – Lành nguyện không chỉ mang tính chơi chữ mà còn phản chiếu những nghịch lý của đời sống hiện đại.

Ông nhận xét rằng ngay từ tên truyện, người đọc đã cảm nhận được chất hài hước và tinh thần châm biếm mà tác giả cài vào tác phẩm. Theo ông, Trần Minh Cường là người “có máu hài thường trực”, biết dùng tiếng cười để nhìn lại những điều rất thật trong xã hội.

Lê Minh Quốc cũng nhấn mạnh rằng tiếng cười trong Ngẫm – Cười không phải kiểu gây cười đơn thuần nhằm giải trí, mà là kiểu tiếng cười khiến người đọc phải suy nghĩ sau khi đọc xong. Đó là tiếng cười đi cùng sự chiêm nghiệm, khi những câu chuyện tưởng nhẹ nhàng lại chạm đến các biểu hiện giả tạo, vụ lợi, háo danh hay lệch chuẩn trong đời sống đương đại.

Một trong những chi tiết được nhà thơ nhắc đến là câu chuyện về chữ “chí cốt”. Theo ông, Trần Minh Cường đã khéo léo dùng chính ngôn ngữ đời thường để bóc tách những mối quan hệ xã hội được phủ lên bằng tình nghĩa nhưng bên trong lại chứa nhiều toan tính và lợi dụng. Chính cách viết này tạo nên chất trào phúng mềm, không gay gắt nhưng đủ để người đọc “ngẫm rồi mới cười”.

Không chỉ nhìn tác phẩm dưới góc độ gây cười, Lê Minh Quốc còn đánh giá Ngẫm – Cười như một nỗ lực giữ lại tinh thần phản biện bằng văn chương trong bối cảnh đời sống hiện đại ngày càng ồn ào và gấp gáp. Theo ông, khi tiếng cười tử tế trong văn học dần trở thành “của hiếm”, thì những tác phẩm biết dùng sự hài hước để soi rọi con người và xã hội càng đáng được trân trọng.

Sự đồng hành và những lời bình phẩm của nhà thơ Lê Minh Quốc dành cho Ngẫm – Cười đã góp thêm góc nhìn văn chương cho tập truyện của Trần Minh Cường, đồng thời cho thấy sức sống của thể loại trào phúng trong đời sống văn học Việt Nam hôm nay.